Home > Foto > Tháng mười hai

Tháng mười hai

 

    Một mùa giáng sinh mới lại bắt đầu. Hương quế, hương hoa hồi lẩn khuất  từng góc phố. Mùi bánh  nướng len ra qua những khung cửa sổ, khắp nơi trên mọi con đường ánh nến, ánh đèn lấp lánh muôn màu, hòa đồng cùng những bản nhạc du dương vui vẻ đón chào ngày lễ tThánh.  Cảm xúc hạnh phúc trào dâng ấm áp giữa những cơn gió lạnh.

     Bầu trời tháng mười hai  thắp sáng  cho cả thế gian , nhưng có lẽ ánh nắng bất diệt dịu dàng lại chỉ dành cho những trái tim khát khao tìm về với  yêu thương.  Tuyết rơi huyền ảo  trong hừng đông nhạt mờ. Có một truyền thuyết kể rằng  hoa tuyết trắng chính là những giọt nước mắt  từ trái tim mây biến đổi thành. Những giọt nước mắt chân thành  của người thương gửi cho người thương có  thể khiến những giận hờn, đau đớn  mãi mãi ra đi, để điều duy nhất còn lại  chỉ đơn giản là những yêu thương.  Giọt nước mắt tháng mười hai mang linh hồn của  những biệt ly, cách biệt nghìn trùng trong những nghìn trùng,  Giữa những đám mây của hư vô và hiện tại, giữa những mênh mông của yêu thương và hờn giận, giữa những cánh bướm bay đi mãi vào  thẳm sâu vũ trụ.

Tuyết rơi, tôi thè lưỡi đợi từng  bông tuyết rơi xuống đậu lên đầu lưỡi, gió  và tuyết loang cái lạnh tê  đầu lưỡi. Chiếc khăn quàng cổ bị thổi bạt về phía sau,  cái lạnh ùa qua từng chân tóc khiến  tôi bật cười . Tuyết rơi đầu mùa  thật đẹp !

  Sau chiếc bàn  có lọ hoa  hồng xinh xắn, bạn khẽ cong đôi môi hồng mọng  nhìn tôi  cười rộng lượng :

 – Ài , cứ tưởng ai đó đã quên  hẹn đi ăn sáng với tôi rồi !

– Tại Tuyết mới rơi  đẹp quá mà  !

   Tôi cười  ôm bạn, những bông tyết còn chưa tan hẳn  lấp lánh trên chiếc áo choàng làm ướt  những sợi tóc  xòa trên vai của bạn. Hương tóc êm đềm dịu ngọt. Tuyết tháng mười hai nhẹ bẫng tầng không.

 

 

   Như cánh Hải Âu lao vào biển rộng  kiếm tìm mồi  bất chấp  từng cơn sóng  dội , như mũi tên rời cung  bay đi bạn và tôi, chúng ta lao vào cuộc sinh tử  với những mất còn , có khi nào còn ngoái lại hôm qua.

      Bạn hỏi tôi :  Tại sao chúng ta vẫn không ngừng mơ ước,  khi những  phũ  phàng và tàn khốc cuộc đời này mang lại,  khiến những ước mơ tan vỡ trong lòng hiện thực .

 

     Bạn hỏi tôi : Tại sao chúng ta vẫn không ngừng  chiến đấu cho  những điều đẹp đẽ,  bởi trên thực tế  điều tốt trong con người dễ dàng thua cuộc, khi đứng trước  xấu xa, cám dỗ. Và cũng không thiếu lần chúng ta cùng chứng kiến ,  cái tốt bị  lãng quên  khi bóng tối,  tha hóa vô cảm  ngạo nghễ mỉm cười.

 

    Bạn hỏi tôi  vì sao chúng ta còn đủ sức nở nụ cười trên môi trong gương  chào ngày mới , khi giọt nước mắt giấu đi  qua đêm vừa  khô trên gối .

    Bạn  hỏi tôi : Tại sao  vào thời điểm cuối cùng, chúng ta vẫn quyết định mở  trái tim mình để yêu thương lại thêm một lần nữa.  Như cánh bướm mỏng manh  vượt sóng  nghìn trùng .

   Lòng tôi bỗng thức dậy  bao cảm xúc,  trong những đúng, những sai, những có, những không …

   Thầm thì  xin một lần nữa được cảm ơn sự có mặt của  Tình yêu thương Nếu không có tình yêu thương thì thế gian thật trống rỗng  và lạnh lẽo biết bao. Cái Tình giữa những tồn tại sẽ chẳng bao giờ có mặt. Mà cả những an ủi   lớn nhỏ cũng vì thế mất theo.  Sự cô đơn  sâu sắc sẽ đưa ta vào bóng tối. Bởi vì Tình Yêu vốn dĩ là lý do chúng ta được sinh ra, dù được  may mắn trong vòng tay cha mẹ, hay không. Là bởi vì mỗi chúng ta cần tryền đạt  sức mạnh của tình yêu thương đến mọi ngõ nghách của thế gian này. Để những trải nghiệm yêu thương được  sinh sôi và lớn mạnh.   Hào phóng cho đi những yêu thương  đúng cách, để tình yêu thương biến thành nguồn năng lượng vô tận giữa mọi không gian và thời gian  của thế gian này.

Cũng có thể lắm đó là cơ hội sống mãnh liệt hơn, sâu sắc hơn sau  mỗi một lần thất bại, chúng ta lại có thể bắt đầu lại từ đầu.  Cơ hội để tin, để yêu và để trái tim thêm một lần lành lại, trước những tổn thất ,đớn đau, thử thách cuộc đời .

 Chỉ có như vậy một ngày mới mới có thể bắt đầu lại từ đầu . Chỉ có  như vậy  cuộc đời này mới có thể đổi thay có phải không các bạn.

15,12.2017

Vân Anh Wendler

2 Responses to Tháng mười hai

  • What’s up, always i used to check web site posts here early in the
    daylight, for the reason that i like to gain knowledge of more and more.

    • vậy bạn cứ đặt câu hỏi đi, tôi sẽ viết tặng bạn 1 bài coi như đó là câu trả lời. Nhiều khi tôi khg viết bài cũng bởi vì tôi thấy rằng trên mạng có thật nhiều, thật nhiều các bài viết, và tôi lại tự hỏi mình: liệu thật sự có ai đó cũng thật sự quan tâm những điều tôi quan tâm về thế gian này hay không? liệu những bài tôi viết có thật sự cần thiết cho ai đó không?