Home > màu mực

trong gió

Trong tiếng hú hoang dã

vọng vào đáy vực

đậu và lăn biệt từ trên cánh một loài hoa bất tử

giọt giọt rơi

tan vào quá khứ

tầng tầng chất

che mờ dấu vết

Tùng khoảnh khắc có mặt

từng khoảnh khắc ra đi

Chỉ có gió lang thang

Bay từ quá khứ

bước vào hiện tại

chào đón mặt trời…

01.12.2018

Vân Anh

 

Ngủ trên vai người…

 

Có một mùa thu
ngủ trên bờ  vai
của người viễn xứ
Nơi chiếc lá
con thuyền lặng lẽ
trôi

vào khuông ngực bầu trời
phiêu lãng
Trò trốn tìm
thế gian
quá khứ, tương lai, hiện tại
trở về
một lần, hai lần
trăm lần
ngàn lần,
bay qua chiếc bóng
Continue reading

Trong đôi mắt của bạn

Trong đôi mắt của bạn,
tôi thấy biển mênh mông
có nàng tiên cá
thầm thì

tha thiết
nỗi đau
cuộn mình
nằm
trong nước mắt
màu đêm
người vượt sóng.

Trong đôi mắt của bạn
có lửa cháy
sau cánh cửa
một mùa xuân
đợi chờ
ngày rộng mở
Nơi
Tình Yêu
Continue reading

.Lửa…

Phơi dầy hương  nắng và trầm mình cơn mưa, có hạt bụi nào  không bạc màu trong  nắng sớm mai.
Cứ mỗi lần như thế thì ta lại chợt hỏi mình, ừ nhỉ!  tại sao khi sống trên đời – con người  cứ luôn mong chờ, để rồi  không bước tiếp.
Mong chờ  ư, 
mong chờ  gì ? để rồi một ngày kia thất vọng. 
Bởi  thất vọng vốn dĩ  là điểm chạm  đường Parabon của những mong chờ. Vậy ta có thật cần  đến những  chờ  mong?
Continue reading

Vỡ trên từng con sóng

 

Mọc từ cánh tay màn đêm

cười với tia nắng đầu tiên 

lung linh mép lá

Vỡ trên từng con sóng

bản nhạc

Hãy thức đi để lại tìm thấy lối

hãy sống đi để chết – sống  lại một lần

hạt mặn  đời

bung nở trong không

vị đắng

Bạc trắng con sóng lạc đường

Continue reading

Ta thấy mình cát bụi …

Là làn gió lạnh băng trong không bung  trên sợi dây đàn vừa đứt cong queo rơi xuống ?Hay là quãng vắng g không tên vẫn còn đứng đó?
Chẳng một dạng hình, chẳng một cái tên bay vào vũ trụ
chẳng một hôm qua chẳng một ngày mai chỉ khoảnh khắc này
” để gió cuốn đi”*

 
 
    Foto : internet
 

Gió ơi ! gió cứ cuốn đi vào năm tháng, có khi nào gió nhớ hôm qua…
Hay chỉ có lòng ta đôi khi quay lại nơi của ngày xưa cũ, ngây ngô thơ dại, chẳng vướng bận gì. Chỉ có gió thổi trong ta và hoa ngát hương trên cánh dồng xa vắng.

Gió ơi ! Còn đợi chờ gì cứ cuốn trôi đi tất cả , mang chúng đi và mang chúng lại. Rồi lại mang đi…là một phận người, một kiếp nhân gian, cứ để ta tan ra làm cát bụi, cứ để ta say, cuồng điên gió nổi, cứ để ta bay thầm trong hơi thở. Uống giọt thời gian, quên – nhớ làm người.
Continue reading

Có những lúc


Có những lúc
giống như lúc này
Lặng thinh mênh mông và lòng người
chợt thoáng
Tôi muốn buông mình theo mây
bay  vào khoảng không đan  đầy  suy tư của bạn
đánh đu và cất tiếng cười
nghịch đùa trong  hương  hoa bưởi tháng ba
Rơi
trên
ước mong giản đơn
thầm thì lặng lẽ
đi trên chiếc ghế đầy băng  mùa đông
vùi
hơi thở ban đầu
Lăn
trong
sương ban mai
đi trên cánh hoa  buổi sớm
Có những lúc
hồn tôi
bung mình nở trong nhịp đập của mây
và vỡ tan trong tiếng cười của gió
điều giản dị tụ tan
trong khoảnh khắc
là mình
bên bạn.

07.04.2018
Vân Anh

Làm người

 

 Tháng mười rùng  mình trong những cơn gió thu  ùa về. Những chiếc lá cháy vàng, đỏ tưng bừng  trên cành run rẩy. Những đợt gió ồn ào bứt lá rụng rơi, biến không gian thành một màn diễn huyền thoại  của vô vàn những cánh bướm  lượn bay , bạn và tôi đứng giữa lá dang tay  xoay tròn rụm cười vang cả cánh rừng.

 

Foto internet

 

 Những chiếc lá  vướng vào tóc bạn, tóc tôi.  Chúng ta nhìn nhau chẳng một lời nào, nhưng cả thế giới lúc này thuộc về chúng ta, những bước chân trên lá, những nụ cười của bạn, của tôi. Tay nằm trong tay và mùa thu  thật đẹp, một lần nữa tôi lại thấy mình yêu lắm mùa thu.

Continue reading

Làm cuộc đợi chờ

 

     Viên đá nhỏ nằm trên  bàn , mỗi lần chạm  vào nó khiến  ta lại nhớ đến điều gì đó.  Có lẽ là điều mà mãi vẫn chưa muốn quên đi.  Thoắt ẩn thoắt hiện  ngưng trong những  mảnh vỡ vô định.  Chút  bần thần trở về bờ biển vắng, bần thần nhớ đến những cơn sóng trắng  cuồn cuộn xô bờ, tần ngần nhớ đến   cơ thể nhỏ bé cố náu  mình  nép  vào  thềm cát, vẫn không thể không run, trước những cơn gió lạnh ùa về lộng tung bên bờ biển rộng. Hương rong biển nhởn nhơ cợt đùa trên từng ngọn cỏ, những trảng  cát mịn màng  xạt đổ dưới lưng.

      Vị mặn của biển dường như sẽ mặn hơn khi lòng người mang nhiều  tiếc  nuối . Và niềm đau sẽ thê lương hơn  cùng gió khóc than khi ta quên đi chính bản thân mình.   Cái lạnh sẽ vô vi khi  hồn người lạc bước,  giữa những ngả đường mà  bất ngờ chẳng biết về đâu.
Continue reading

Có khi nào …

 

 

Có khi nào bạn đã từng hỏi rằng
Mình là ai ?
muốn đi đâu  ?về đâu ?
Đừng trước những buồn – vui ,  mất – còn mà cái không đầy vô bờ bến
Thực sự  yêu thương có khi nào có mặt ?
Ranh giới của lòng người có thật để cân đo ?

Có khi nào bạn thấy  mình giữa  nơi đông người mà vẫn cứ  đơn côi
như bức tường  tranh dựng bơ vơ không mái nhà che chở
kẻ lạc lối tha phương , tên ăn mày cơn gió
chênh vênh chỗ đứng ngồi
tâm mãi chẳng ngủ yên
Continue reading

1 2 3 13