Home > Foto > .Lửa…

.Lửa…

Phơi dầy hương  nắng và trầm mình cơn mưa, có hạt bụi nào  không bạc màu trong  nắng sớm mai.
Cứ mỗi lần như thế thì ta lại chợt hỏi mình, ừ nhỉ!  tại sao khi sống trên đời – con người  cứ luôn mong chờ, để rồi  không bước tiếp.
Mong chờ  ư, 
mong chờ  gì ? để rồi một ngày kia thất vọng. 
Bởi  thất vọng vốn dĩ  là điểm chạm  đường Parabon của những mong chờ. Vậy ta có thật cần  đến những  chờ  mong?

   Cung bậc thời gian  lướt qua  cuộc đời rồi trôi đi như là nó vậy, chỉ riêng ai cứ ngập ngừng đứng mãi làm chi…

Không phải không bước được tiếp 
mà những trong bước tiếp theo, hồn người  quá mung lung,  chúng nhắc ta điều từng trải qua , và đánh thức  từ thẳm sâu bí hiểm nỗi niềm sợ hãi.
Sợ hãi có nhiều khuôn mặt, nhưng mơ hồ  sự sợ hãi không lời,  bung ra từ lòng người có lẽ là một trong những niềm sợ hãi đáng  sợ nhất. Chúng điều khiển con người ta trong tấm áo choàng vô hình, khiến ta hành động mà không biết rằng nhiều khi  ta đang phản bội lại chính mình.

 Trong vô hình “sợ hãi ” đôi khi người ta  dừng lại, thỏa hiệp  cho mình trò chơi dựa dẫm tam thời, mượn vay gần gũi,  bấu víu  ảo giác   an toàn ,  chẳng gì xảy ra, chẳng gì biến động. Tất cả chỉ là những ngày tháng lặp đi lặp lại vô biên.  Và hồn người dần lặng im với những tháng năm  nhạt mờ màu sắc, chẳng dám mong chờ.

Cuộc sống ấy phần nào sẽ  giống như những  kẻ  đi xem hoa mùa xuân, nhưng không dám trầm mình vào hồn  cánh bướm, vào  làn hương rực rỡ  muôn màu , không thấy hạt nước mưa còn đọng  lại âm thầm mắt lá, cũng chẳng nhận ra sợi  nắng nào tàn phai trong  gió bay qua…

“Thay tà áo mới  mà  đời  vẫn hanh hao “*
Cũng có thể con người ta chỉ có thể nhận ra sự hanh hao  tháng ngày  khi bản nhạc ngọn lửa  viễn du nơi  hồn người cháy không ngưng nghỉ. 

Bởi vì  chúng được sinh ra từ tình yêu thương và ánh sáng, chúng giúp ta biết đến yêu thương, Mà chặng đường  sống để yêu thương  là  sự kiếm tìm trong những không tìm kiếm, sự va chạm và bùng nổ, tan vỡ và  sáng tạo , tái tạo của các nguyên tử, dám  trao ra tất cả, lý trí, hiểu biết, tài năng.  Sống và gặp mình  trong cùng cực của những cô đơn, rơi và chết nơi đáy sâu  vực thẳm, rồi lại hồi sinh hân hoan với   những bình minh. Buông đi  tất cả  để giữa tồn tại trong không  tồn tại, ta lại thấy  đời này thêm gần gũi yêu thương.

Sống với yêu thương chính là sống là mình với cả thế gian,  và thế gian trong mình thủy chung với  mình giữa  từng khoảnh khắc .  Lửa vẫn cháy và những cơn đau rồi cũng sẽ hòa vào lòng đất mẹ. Đưa bước chân đời cứ vậy mà đi….

30.08.2018
Vân Anh W.

* Ý tưởng Trịnh  Công Sơn